Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu – Người hết lòng vì sự nghiệp nhân đạo

(Doanhnghieptre.vn) – Vẫn biết trăm năm đời người là ngắn ngủi, nhưng khi nghe tin bác Lê Khả Phiêu mất vào sáng ngày 7 tháng 8 năm 2020, trong tôi trào dâng niềm xúc động tiếc nuối, bởi Bác là biểu tượng của người lính, người tích cực chống tham nhũng, chống suy thoái và là người luôn quan tâm tới đồng bào nghèo.

Tôi nhớ sự kiện ngày 26/12/1998. Buổi sáng, bác nhận chức Tổng Bí thư thì buổi tối (ngày 27/12) chúng tôi đến chúc mừng bác. Giáo sư Nguyễn Duy Quý băn khoăn sợ bác mệt. Tôi động viên: Thầy yên tâm, bác Phiêu rất giản dị. Em từng gặp bác từ năm 1989 khi bác là Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Bác giản dị, quý mến, mình đến nhà, chắc bác vui lắm.

Đoàn chúng tôi thêm anh Đình Thanh, Trưởng Ban Thư ký Biên tập Đài Truyền hình Việt Nam cùng đi. Đến ngõ 36 phố Lý Nam Đế, tôi bấm chuông, một chiến sỹ bảo vệ ra dẫn chúng tôi qua một ngõ nhỏ ngoằn ngoèo đến căn nhà bác ở.

Vẫn là ngôi nhà cũ được xây dựng mươi năm trước, khi bác là Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, chúng tôi từng đến thăm bác tại đây. Sau khi chú bảo vệ báo lên gác, bác xuống, vẫn bộ quần áo giản dị.

Bác Lê Khả Phiêu hỏi: Anh Quý và cháu Lê đến chúc mừng muộn thế.

Tôi nói: Thưa bác, hôm nay biết công việc bác bận rộn, nhưng các anh thư ký, bảo vệ bảo: Lê cứ lên, bác đang vui.

Bác Phiêu nói: “Đúng là nhà văn đặc công, bao giờ cũng biết đi không dấu và không vết.”

Cả bốn người cùng cười.

Bác Lê Khả Phiêu đọc Báo Nhân đạo và Đời sống

Bác Lê Khả Phiêu vừa được giao trọng trách giữa nhiệm kỳ bộn bề công việc. Bác nói: “Công việc sắp tới của Đảng là phải tháo gỡ khó khăn về kinh tế, làm yên lòng dân. Mà muốn làm yên lòng dân thì văn nghệ và truyền hình đây phải tích cực tuyên truyền người tốt việc tốt. Văn nghệ tốt là văn nghệ phải để cho dân có lòng tin với Đảng. Truyền hình và khoa học cũng vậy, phải chứng minh đường lối đổi mới là đúng, như Trường ca Đảng “Những lời ca chưa đủ” của Vĩnh Quang Lê viết đã 20 năm, nhưng đọc lại tôi thấy Lê đúng khi phê phán kẻ cơ hội trong Đảng, và xem xét lại đường lối tiến lên chủ nghĩa xã hội thời kỳ trước 1980.

Đài Truyền hình Việt Nam cần nâng cao các chương trình văn nghệ và lý luận để phổ biến đường lối cho dân tiếp tục đổi mới. Đảng ta sắp tới phải kết luận những vấn đề cũ, giải quyết những vấn đề mới nảy sinh. Anh Thanh về nói với anh Hồ Anh Dũng – Tổng giám đốc Đài THVN, cháu Lê nói với anh Điềm, anh Thỉnh Hội Nhà văn nhé”.

Buổi chúc mừng Bác lại trở thành một cuộc gặp giao nhiệm vụ như vậy. Chúng tôi tặng sách bác. Bác Lê Khả Phiêu vui vẻ: Để mình đọc, góp ý nhé.

Một thời gian sau, bác cho người gọi tôi lên hỏi một việc cụ thể về Hội Chữ thập đỏ Việt Nam. Tôi vừa lên đến nơi, bác hỏi ngay: “Hội Chữ thập đỏ Việt Nam, chỗ Lê làm Giám đốc Truyền hình Nhân đạo đó, vừa đề xuất bác một việc: Thành lập Quỹ Bảo trợ Nạn nhân chất độc da cam, mà anh Nhân – Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Việt Nam và anh Lê Tự – Tổng Cục chính trị đề xuất. Bác đang băn khoăn quản lý và huy động nguồn lực thế nào?”.

Tôi trả lời bác: “Nếu Nhà nước cấp tiền hoàn toàn thì để Bộ Lao động – Thương binh & Xã hội quản lý, chữa bệnh thì giao cho Bộ Y tế, còn nếu xã hội hóa thì để Hội Chữ thập đỏ Việt Nam quản lý là tốt nhất ạ”.

Mấy hôm sau, bác Lê Khả Phiêu ký đồng ý gửi Chính phủ cho phép thành lập quỹ này và giao cho Hội Chữ thập đỏ Việt Nam quản lý.

Bác Lê Khả Phiêu với cán bộ, phóng viên và bạn đọc Báo Nhân đạo và Đời sống

Quá trình công tác, các chương trình nhân đạo lớn của Hội Chữ thập đỏ Việt Nam, bác Lê Khả Phiêu đều tham gia động viên, ủng hộ bằng nhiều hình thức. Ngoài việc gửi thư cho Truyền hình Nhân đạo và Báo Nhân đạo và Đời sống, động viên, cổ vũ nhân dân tham gia hoạt động nhân đạo, bác còn trực tiếp đóng góp ngày lương và đồng hành cùng chương trình “tặng bò cho các quản trang, nghĩa trang liệt sỹ” do Báo Nhân đạo và Đời sống khởi xướng và sau này đổi tên thành Ngân hàng bò. Năm 2015, bác đóng góp 20 triệu đồng nhuận bút cho “Ngân hàng Bò”.

Chúng tôi cảm nhận, trong tâm khảm của mình, bác Lê Khả Phiêu lúc nào cũng quan tâm tới người nghèo, những người bị oan ức. Có lần nhận được thư kêu oan của một doanh nhân bị bắt, bác viết thư cho anh Trần Đại Quang lúc đó là Bộ trưởng Bộ Công an yêu cầu giải quyết oan sai của người dân và doanh nghiệp. Sau khi gửi thư, bác còn giao cho tôi gặp anh Quang về công việc liên quan giúp đỡ người bị oan sai.

Các nhà khoa học, văn nghệ sĩ, chiến sĩ, ai có nhu cầu gặp, bác đều sắp xếp gặp gỡ lắng nghe tiếng nói của người dân, đồng chí, đồng bào.

Năm 2014, khi chuẩn bị cho Đại hội Hội Văn học Nghệ thuật, có nhiều ý kiến khác nhau giới thiệu sang làm Chủ tịch, bác Lê Khả Phiêu gọi chúng tôi lên tư vấn và bác nhanh chóng quyết định viết thư gửi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, Trưởng Ban Tổ chức Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên giáo Đinh Thế Huynh đề nghị chọn các văn nghệ sĩ tiêu biểu, có khả năng quy tụ văn nghệ sĩ tiếp tục lãnh đạo Liên hiệp.

Từ lúc bác Lê Khả Phiêu làm Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam, đến nay, tôi đã được vinh dự gặp bác hàng trăm lần. Bác Lê Khả Phiêu luôn khiêm tốn và không bao giờ nói về mình.

Bác lắng nghe mọi người, mọi ý kiến, làm sao cho việc lãnh đạo đất nước của những người đương nhiệm tốt hơn.

Cách đây hơn hai năm tôi đến chúc mừng sinh nhật bác. Trong câu chuyện vui, bác vẫn nhắc nhở chúng tôi: “Báo chí hãy tích cực phòng chống tham nhũng, để củng cố lòng tin của nhân dân vào Đảng…”.

Hôm nghe tin bác từ trần, tôi bàng hoàng nghĩ: Bác là một người hết lòng vì dân, vì nước, vì sự nghiệp nhân đạo. Ngay cả khi mất đi, tấm gương về lối sống và cống hiến cho công việc của bác vẫn gieo và để lại cho đời những mầm tốt, nhân lên những việc thiện.

Bác Lê Khả Khiêu xứng đáng là học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Theo Nhà văn Vĩnh Quang Lê / nhandaovadoisong.vn

Nguồn:

Bài viết liên quan: